Cô vợ dâm xinh nghiện thổi kèn cho anh hàng xóm dù đã có chồng

Nam gỡ tay, bình thản: “Tao không làm gì, Thư tự tìm tao thôi, mày không tin thì tự tìm hiểu.” Hoàng đẩy mạnh Nam vào tường, “Tao cấm mày động vào vợ tao, mày nghe rõ chưa,” rồi bỏ đi, lòng sôi sục như ngọn lửa bị gió lạnh thổi bùng. Mình phải tìm hiểu, không thể để vậy.” Anh nhìn qua cửa sổ văn phòng, ánh mắt đượm buồn nhưng quyết liệt. Ánh sáng nhợt nhạt từ bầu trời xám xịt chiếu lên sàn gỗ, làm nổi bật những vết xước cũ như dấu tích thời gian không thể xóa nhòa. Hoàng ngồi cuối bàn, tay chống cằm, mắt đượm mệt mỏi, không tập trung. Hoàng lái xe đến góc phố vắng, gió lạnh thổi qua làm áo anh phất phơ, anh gọi Nam: “Nam, mày gặp tao ngay, tao cần nói chuyện.” Nam xuất hiện từ bóng tối, áo khoác đen, điếu thuốc trên tay cháy đỏ, cười khẩy: “Hoàng, mày nghi tao với Thư hả, mày hỏi vợ mày đi.” Hoàng nắm cổ áo Nam, mắt đỏ ngầu, “Mày làm gì Thư, tao không để yên đâu,” giọng anh gằn lên. Thư siết chặt nó, định đập nát dưới gót chân, nhưng tay run, cuối cùng cô cất lại vào hộp trang sức, thì thầm: “Nếu hắn lừa, mình cần bằng chứng để đối phó, mình cần mạo hiểm lần này” Tiếng bé Ngọc khóc ré lên từ nôi cắt ngang suy nghĩ, Thư vội chạy tới, ôm con vỗ về, “Ngoan nào, mẹ đây,” nhưng ánh mắt cô lạc lõng, như đang tìm lối thoát trong màn sương dày đặc. Anh đứng dậy, xin nghỉ họp, lòng rối như cơn gió cuốn ngoài trời, “Thư có chuyện giấu mình thật rồi, Nam liên quan gì